April 27, 2012
http://

tai-to:

Em!

Đừng onl mà invi chỉ đợi nick anh sáng

Đừng vào Facebook anh rồi yên lặng đọc stt

Đừng tắt máy khi anh gọi và đừng để đến ngày hôm sau mới rep lại tin nhắn của anh…

Em!

Nếu em hiểu, dù chỉ là một cái bấm like thôi anh cũng ấm lòng, vì anh biết vẫn có em dõi theo…

Nếu em hiểu, anh cũng…

(Source: facebook.com)

April 27, 2012

(via tai-to)

April 9, 2012

(Source: sovetskaia, via annhienmimcuoi)

April 9, 2012
pratfall:

exex (by laurencmolina)

pratfall:

exex (by laurencmolina)

(via annhienmimcuoi)

April 9, 2012
"Có những thứ bây giờ ta mới hiểu
Sao ta để em qua
Rồi tưởng em là một bến bờ xa."

March 16, 2012
16.3

I kinda miss you today….

No, actually I’ve been missing you a little bit…just a little bit…day by day…

I thought I forget you already….but then it was so wrong….

I cried for you again….unexpected….

It hurts…because I don’t have enough courage to tell you how much I’ve been loving and missing you for those years apart…..

We should be friends? aren’t we? friends, just friends, no lovers….

If we are lovers, then we may loose everything…..and I don’t want that to happen….

especially with the kind of friends and lovers that you are….that makes me treasure our relationship even more in my whole life…..

I don’t need you to be here with me for every second, as long as you always stay on my mind, and for the whole time, all I do is thinking about you….it is the fact that I love to think about you in my head, and replaying all those rare memories that we had all over and over again….and having you stay by my side when I needed the most….just all that, is too enough for me….

Just leave everything at this stage….I don’t want to push anything….we should go  on with our different lives…and maintain this ‘weird’ feeling….until one of us is tired….then it is the time to stop…..but really I don’t want to lose you…..anyway, time will tell….

March 8, 2012
7.3

Cô. Nhớ. Anh

Cô. Nhớ. Sài Gòn

Nhớ cái không khí trong lành vào mỗi sáng…cái nắng nóng gay gắt buổi trưa hè…rồi tiếng xe cộ, tiếng người qua lại cười nói nhộn nhịp…những quán cà phê cóc ven đường….cô nhớ cái sự xô bồ của Sài gòn mà không nơi nào khác có được…..Và cô nhớ anh…người con trai đã làm cho sài gòn trong cô trở nên thân thương một cách lạ kỳ….

Anh là người tình của cô. Không biết vì sao mà cô lại thích gọi anh như vậy. Tình cảm của cô và anh đơn thuần chỉ là những ánh mắt vụng dại trao cho nhau, là vài nụ hôn còn vương vấn, là một bờ vai cho cô tựa vào mỗi lúc cô yếu lòng….một tình cảm sâu sắc nhưng không ràng buộc….cứ như thế mà đã gần 2 năm rưỡi rồi….Đối với cô, anh là một người vô cùng đặc biệt…hơn cả người yêu nhưng cô và anh vẫn sẽ mãi không đi chung một con đường….

Cô đã từng yêu anh say đắm….say đắm đến mức chưa bao giờ dừng yêu anh được…đến khi anh nói lời chia tay, lời nói ấy chỉ như một con dao cứa nát vào trái tim mỏng manh của cô….trong vòng hai năm trời đấy, cô cứ mãi đi lại trong một cái vòng tròn nhỏ, cố tìm được lối thoát cho chính cô trong cái tình yêu mê muội dành cho anh…và kết quả cũng chỉ là những tháng ngày mà cô đã tự dày vò bản thân mình….cô ép mình phải quên được anh, cô ép mình không được trò chuyện với anh….nhưng cô đã không làm được…

Cô không thể nào quên được những kỷ niệm một cách dễ dàng như thế…Cô vẫn còn nhớ rất rõ từng chi tiết…cho đến tận bây giờ…..

Cô còn nhớ rõ…có một lần cô đã chấp nhân quay về sài gòn sau ba tuần sang lại melb…là chỉ để gặp lại anh….đó cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời, cảm xúc của cô đã vỡ òa trong tinh yêu này…nó làm cô mất hết cả lý trí sau suốt một khoảng thời gian cô đã cố giữ vững… 

Anh

Người đầu tiên khiến cô rung động một cách sâu sắc như thế…không có gì đặc biệt cả….Chỉ là một người con trai có chiều cao vừa phải, dáng người hơi ốm, trạc tuổi cô, học vấn cũng vừa ổn…âu qua cũng chỉ là một trong những con người trẻ đầy tham vọng trên đời này…một người thanh niên bình thường, có đôi chút dễ nhìn, nhưng vẫn có thể hòa vào đám đông một cách lặng lẽ….duy chỉ có mỗi đôi mắt buồn của anh đã khắc sâu vào lòng cô một cách mãnh liệt….

Cái cách anh nhìn cô…một cái nhìn ẩn chứa bao yêu thương, với bao điều còn chưa kịp nói….sau ngần ấy năm gặp lại, anh vẫn như thế, không có một sự thay đổi nào quá đặc biệt, vẫn đôi mắt buồn ngày nào…

Anh vẫn thu hút cô, và ngay vào lúc gặp lại anh, được nhìn thấy anh, trò chuyện cùng anh….cô biết mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm….đã hơn 2 năm trời không gặp mà lần này gặp lại, cô cứ có cảm giác như lần đầu tiên anh gặp cô, rồi mến cô….tình cảm cứ thế mà lớn dần trong lòng cô….càng ngày càng sâu sắc….càng ngày càng đau….

Cô buồn…vì đã không biết đón nhận lại tình cảm của anh….anh nói anh muốn bắt đầu lại với cô…yêu cô…chăm sóc cô….nhưng cô đã từ chối…vào ngay đúng dịp lễ tình nhân…cô không hiểu tại sao cô lại làm như vậy….cả anh cũng không thể hiểu được cô….cô đã từng sợ rằng mình sẽ bị chán…nhưng sâu thẳm trong lòng, cô tự hiểu rằng, mình sẽ không thể giữ được anh….

Có thể do cô yêu anh quá nhiều….có thể một khi tình cảm của một người đã dâng lên quá mức thì người ta lại lo sợ rằng đối phương sẽ không đón nhận hết được tình cảm ấy…đâm ra lại lo lắng…và trong một lúc buồn chán nào đó, anh có thể bất chợt rời xa cô….thật lòng cô không muốn anh lại bước ra khỏi cuộc đời cô thêm một lần nữa….cô rất sợ mình sẽ đau….và cô sẽ lại trở thành một đứa trẻ đi lạc giữa dòng đời này…..

Mặc dù cô còn rất yêu anh….nhưng cô vẫn phải ra đi….ngay cả nói với anh một lời rằng cô đã nhớ anh nhiều biết nhường nào trong vòng ngần ấy năm, mà cô cũng không có đủ dũng cảm để làm….huống chi đến việc yêu anh một cách trọn vẹn, cô cũng không có một tấm lòng để yêu anh…..

Cô nhớ anh….hãy để cô nhớ anh trong từng giấc ngủ….trong từng suy nghĩ của cô….hãy để cô nhớ về anh như một người tình xa xăm….đến gần cũng không được, mà khi rời xa thì lại nhói lòng….hãy cứ để mọi thứ trong bình yên như vậy….giống như những gì anh và cô đã từng làm trong hai năm nay….

Thật khó…khi nhớ mà chẳng nói ra được…khi yêu thương ngập tràn mà không sao nói nên lời……người tình của tôi…

Đối với cô, nỗi nhớ là đau khổ. Cô nhớ anh, nhớ bạn, nhớ thân yêu với một nỗi niềm đau đáu không biết ngày gặp lại. Cô nhớ những thứ vụn vặt, hơi ấm, làn da, đôi mắt buồn, tiếng nức nở trong đêm qua điện thoại. Nỗi nhớ của cô là một tấm gương vỡ ghép bằng kí ức, là bản sao không hoàn hảo của những thương yêu không tròn vẹn. Cô nhớ mà run rẩy bờ vai, mà nghẹn ngào tiếng khóc, mà thương chẳng được, mà muốn chẳng được gần…

February 27, 2012
26.2

For the last time, she chooses not to see him again.

She remains silent to his calls as she has nothing to say, no, actually she doesn’t know what she should say, she can’t make everything become more complicated as it already do, she can’t go back to his love, because she’s afraid, afraid that he will hurt her once again.

She should stop loving him, stop the love that was so intensely that it would hurt her deep down the soul.

She got no choice but to leave him, even though it breaks her heart.

She. Miss. Him.

It’s like a disease.

February 16, 2012
"Đối với cô, nỗi nhớ là đau khổ. Cô nhớ anh, nhớ bạn, nhớ thân yêu với một nỗi niềm đau đáu không biết ngày gặp lại. Cô nhớ những thứ vụn vặt, hơi ấm, làn da, đôi mắt buồn, tiếng nức nở trong đêm qua điện thoại. Nỗi nhớ của cô là một tấm gương vỡ ghép bằng kí ức, là bản sao không hoàn hảo của những thương yêu không tròn vẹn. Cô nhớ mà run rẩy bờ vai, mà nghẹn ngào tiếng khóc, mà thương chẳng được, mà muốn chẳng được gần…"

February 15, 2012
14.02 

Em là gì trên thế giới này, ngay cả đến việc yêu anh một cách trọn vẹn em cũng không làm được…bấy nhiêu yêu thương cuối cùng cũng chỉ là cơn gió thoảng qua, tan mất vào không trung khi em chưa kịp nắm lấy….

Gía như anh biết, đã hơn 2 năm trôi qua, nhưng chưa lúc nào em dừng được suy nghĩ về anh…thật sự em luôn thích nghĩ về anh, nghĩ về những điều đã qua….và nỗi nhớ gần như là một điều quá đỗi bình thường trong cuộc sống của em…

Nhưng em nghĩ cuối cùng mình cũng hiểu, đến một lúc nào đó em phải cất nỗi nhớ sang một bên…đến một lúc nào đó em phải ra đi….đừng buồn nhé nếu anh cảm thấy em quá vô tình….chúng ta đã từng đánh mất nhau, và rồi lại tìm được thấy nhau…nhưng sẽ ra sao nếu em mất anh một lần nữa……

Xin lỗi anh….Thật lòng em chẳng muốn rời xa….cả ngày hôm nay tâm trí em bị phủ đầy….em cảm thấy mình như đang khóc…..